Sách mình đã đọc trong năm 2019

Kết thúc năm 2018, nhiều góc nhìn mới mở ra nhờ đọc sách. Đọc có tổng kết, phản biện giúp mình nhớ kỹ nội dung cuốn sách cũng như suy nghĩ của tác giả hơn.

Tuy có chậm nhưng nếu bỏ ra nhiều công sức hơn thì thể nào cũng có giá trị nào đó mang lại. Ví dụ như khi tra từ điển giấy tuy lâu hơn nhưng chính trong quá trình tìm mục lục, giở từng trang cũng chính là lúc nhớ lại về từng nét, từng chữ cấu thành từ cần tra.

Như các cụ vẫn hay nói “Chậm mà chắc” vậy!

Mục lục

  1. Một đời quản trị

Một đời quản trị

  • Tác giả: Phan Văn Trường
  • Thể loại: Tâm Lý - Kỹ Năng Sống
  • Khuyên đọc: 10/10

Thỉnh thoảng mình hay xem phim bộ. Mỗi lần xem là một lần ngấu nghiến nhanh nhanh chóng chóng xem hết để biết kết thúc ra sao; hết rồi lại thẫn thờ ngồi tiếc, ước gì dài ra thêm dăm tập nữa. Xem 1 bộ phim, thấy mình như cũng đang sống cùng câu truyện đó, gặp gỡ những nhân vật đó; đến lúc kết thúc rồi quay lại với đời sống hàng ngày sao mà nuối tiếc đến thế.

Đọc “Một đời quản trị” cũng vậy; đọc hết rồi mới thấy sao vẫn còn thòm thèm, muốn biết thêm nhiều chuyện về cuộc đời của bác Phan Văn Trường hơn nữa. Mình có tìm trên youtube thì thấy rất nhiều bài giảng của bác, bài giảng nào cũng chứa đựng nhiều câu chuyện thú vị về cuộc đời làm việc của bác.

Vốn từ đầu mình không hiểu từ Quản trị (governance) mà bác nhắc đến có nghĩa là gì. Tìm tới tìm lui cũng chưa thấy 1 giải nghĩa nào làm mình thấy hài lòng. Cuối cùng bác giải thích thế này:

Quản trị, ngắn gọn, là nghệ thuật chọn việc, chọn mục tiêu rồi chọn người, chọn lộ trình, chọn thời điểm để đi và sắp xếp để đạt được mục tiêu chung. Dùng người ở đây có nghĩa rõ ràng là tận dụng được cá tính, khả năng, nghị lực của nhân sự làm việc với mình, phóng thích được óc sáng tạo hữu dụng của họ, động viên tối đa được động lực và tâm trí của họ, và cuối cùng đạt mục tiêu được chọn ngay từ thuở ban đầu. Nhưng hơn thế nữa! Làm xong việc mà nhân sự cảm nhận được hạnh phúc chân chính trong việc làm thì mới gọi là quản trị!

Nghe chừng có vẻ không khó lắm, như chơi 1 trò xếp hình, xếp người này vào chỗ này, người kia vào chỗ khác. Bố trí để mọi người làm việc với nhau theo lịch định sẵn; giải quyết các khó khăn phát sinh vậy là làm tròn được công việc quản trị rồi.
Nghe tựa hồ dễ mà sao lại khó vô cùng; làm sao để hiểu được mong muốn, khả năng của từng người, rồi sắp xếp động viên mọi người lại với nhau. Làm thế nào để từ những người xa lạ gắn kết với nhau, tạo ra động lực để từng người đạt được hết khả năng của mình. Và trên hết là giúp toàn thể nhân viên có được cái cảm giác khoan khoái khi mục tiêu hoàn thành.

Quản trị vốn khác với quản lý (VD: thay vì quản lý thời gian làm việc thì tạo ra động lực để mọi người làm việc; khi đã có động lực rồi thì ai ai cũng sẽ vì mục tiêu chung làm việc bất kể thời gian). Đừng mang cách giải quyết mang tính quản lý đi giải quyết những vấn đề của quản trị.

Quản lý thì thường dựa theo các quy trình; thế nhưng bác chỉ ra rằng dù quy trình có tốt đến mấy cũng không bằng 1 nền văn hoá lành mạnh. Đơn cử như công việc A có thể xong trong nửa ngày, thế nhưng để đề phòng những lúc nhiều việc, thiếu nhân lực thì công ty quy định sau 2 ngày sẽ có kết quả. Công ty có văn hoá quan liêu thì dù khi rảnh nhưng nhân viên vẫn om lại chưa làm, đến lúc 1 ngày rưỡi trôi qua rồi mới bắt đầu làm. Nếu mọi thành viên đều thân thiện và chuyên nghiệp (nice & professional - khái niệm mà tác giả có đề ra khi làm việc tại…) thì công việc đã tiết kiếm được 1 ngày rưỡi; 1 ngày rưỡi nhân với số người phải chờ đợi công việc đó hoàn thành sẽ ra được thời gian tiết kiệm trong công ty - 1 con số có thể trở lên lớn khủng khiếp. Chưa kể văn hoá quan liêu như vậy rất dễ dẫn đến nạn nhũng nhiễu, anh tặng tôi phần quà gì đó (hay là phong bì) thì tôi làm nhanh, bằng không thì cứ chờ đó đến hạn thì lấy. Từ góc nhìn cá nhân thì cả 2 phía đều có lợi, thế nhưng lại không tốt khi nhìn từ khía cạnh tập thể.

Vậy thì làm sao để có thể nhận ra được sự quan liêu trong công ty khi mà mọi báo cáo đều tốt, chỉ số cái nào cũng đẹp (như là 100% công việc A xong trong đúng hạn 2 ngày chẳng hạn). Tác giả chỉ ra rằng làm lãnh đạo cần phải thị sát; thường xuyên trò chuyện với nhân viên, khách hàng rồi dùng cái tâm của mình để cảm nhận. Có vậy mới nhận ra được những vấn đề mà không có 1 công cụ, chỉ số nào đo được.

Qua những mẩu chuyện của cá nhân, tổ chức đã gặp trong suốt mấy chục năm làm việc; bác đã liệt kê rất nhiều tấm gương tốt/xấu, những bệnh của doanh nghiệp, nhân viên cũng như những phẩm chất mà người lãnh đạo cần có. Phía cuối cuốn sách có nhấn mạnh “Bạn không thể thất bại nếu quy tụ được chung quanh mình những người tốt, tận tuỵ, trung thành, giỏi giang và nhất là hạnh phúc”. Chung quy công ty cũng chỉ là 1 tập hợp người; cung cấp hàng hoá, dịch vụ cho 1 tập người khác. Công ty nào có nhân viên (hay là khách hàng) không hạnh phúc thì công ty đó liệu còn có ý nghĩa gì nữa?

Đọc hết cuốn sách cũng hiểu phần nào về những triết lý quản trị, phong cách được bác đúc kết qua mấy chục năm làm việc, qua đủ loại vị trí từ nhỏ nhất đến lúc bắt đầu đặt chân vào hàng ngũ ban lãnh đạo công ty. Mình nghĩ các anh chị em đang đi làm nên thử đọc cuốn sách này, cho dù có là nhân viên hay đã làm sếp rồi đi chăng nữa. Đọc để hiểu thế nào là 1 người lãnh đạo tốt, góc nhìn từ phía lãnh đạo ra sao; hiểu rằng sếp cũng là 1 nạn nhân của môi trường làm việc hiện tại, cũng gặp khó khăn chẳng kém gì chúng ta cả. Thấu hiểu và hỗ trợ sếp của mình là 1 cách hiệu quả để ta cải thiện môi trường làm việc của bản thân.


Share 0 Comments